top of page

Những ngày đầu đến với MVA

Aug 23
5 min read

Trong bài post trước mình có đính kèm clip nói về sự vụ đình đám liên quan đến giáo dục năm 2018, câu chuyện tại trường Newton có 121 học sinh theo chương trình liên kết với GWIS. học phí chương trình GWIS thuộc nhóm rất cao so với mặt bằng lúc đó. Sau khi phụ huynh và báo chí đặt câu hỏi về tính pháp lý của GWIS có liên quan đến Hoa Kỳ như họ tuyên bố hay không? Thì đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội cho biết họ không tìm thấy GWIS trong các danh sách liên quan của Mỹ, trong đó có các cơ quan/bang mà GWIS giới thiệu là nơi đặt cơ sở.


Nhắc lại vụ này là vì mình nhớ đây là một trong những yếu tố quan trọng để chúng ta có trường  Minh Việt như hôm nay . Lúc đó con mình học lớp 6 đang tham gia chương trình "Tiếng Anh Bạn Gấu", trong thời điểm này xảy ra vụ GWIS tốn kém rất nhiều tiền của phụ huynh mà tính pháp lý thì như đã nói ở trên. Trong một post trên trang FB cá nhân, kiểu "tức cảnh sinh tình " anh Gấu nói đại khái,  hay là chúng ta thành lập một trường trực tuyến cho trẻ em Việt Nam học chương trình Mỹ tại chỗ với học phí thấp nhất có thể. Hướng tới mục tiêu đưa học sinh đi du học, thiết kế chương trình hội nhập quốc tế và giúp trẻ em con nhà "không giàu" thành công dân toàn cầu ngay khi còn ở Việt Nam .


Với tâm thế hơi "cay mũi" là anh cũng con nhà nghèo , được thành công trên đất Mỹ là nhờ các cơ hội giáo dục hỗ trợ tài chính , thậm chí miễn phí nếu đủ điều kiện. Nhìn thấy các vấn đề về giáo dục lúc đó đang xảy ra nên muốn mang những thứ tốt đẹp đó cho trẻ em ít có điều kiện tiếp cận nền giáo dục Mỹ cho quê hương mình. Trời ơi, viết cái post xong ngủ dậy ảnh "la làng xóm" luôn là hơn 12 ngàn người ủng hộ và muốn đăng ký cho con học trường với triết lý như vậy. Câu chuyện thành lập trường, nếu các bạn quan tâm thì vào FB Anh Phạm lội về năm 2018 có đầy đủ tất cả mọi cảm xúc khiến những phụ huynh đời đầu như tụi mình "nhắm mắt đu theo" đến bây giờ.


 Niềm tin mà lớp phụ huynh sau này khó cảm nhận được nếu biết đến trường MVA qua lời giới thiệu hay từ một vài bài báo viết về trường. Cái may mắn của lớp phụ huynh “đời đầu” là cảm được sự tử tế của anh Gấu qua hàng loạt post từ lúc mới có ý tưởng đến khi trường dần hình thành và ổn định, đi vào giảng dạy. Được nhìn thấy cách anh ấy gom góp kiến thức, kinh nghiệm, những mối quan hệ “tầm vũ trụ” và gần như mọi nguồn lực phù hợp mục tiêu mà anh có để dựng nên cái khung MVA.

Mình 2 đứa con, lúc đó chỉ mới có chị gái Kiều An năm 2019 học lớp 7 chứ em trai học lớp 1 chưa có. Các thao tác trên máy tính để vào học lúc đó ba mẹ mù tịt, nên mọi việc tự Kiều An đọc hướng dẫn. Mẹ nhận nhiệm vụ đồng hành động viên nhắc nhở để con ngồi trước màn hình đúng giờ. Mình thì đọc mọi post không sót chữ nào trên FB anh Gấu và các email liên quan MVA để nắm nội dung theo dõi cùng vợ hỗ trợ con. Nhắc đến thời điểm này mình lại nhớ khung cảnh nơi ở cũ trên Daknong. Xã mình ở tên Dak Rmoan, đọc cái tên thì mọi người cũng hiểu mình ở gần bon người đồng bào vùng sâu vùng xa rồi đúng không?


Nhớ lại những bữa cơm mình thường kể những câu chuyện đọc được trên FB anh Gấu. Mình đem những câu chuyện đó kể lại cho cả nhà nhằm truyền cảm hứng cho hai con có động lực theo đuổi ước mơ đến Mỹ cùng MVA. Thời điểm đó, tỉnh miền núi Daknong chắc chỉ có con nhà mình học MVA, mà lại ở tận bon làng Dak Rmoan nữa chứ. Cơ duyên này là vì mình theo dõi FB anh Gấu từ 2016 sau chuyến thăm Việt Nam của tổng thống thứ 44 của Hoa Kỳ Barack Obama .


Nhớ lại Đăk Rmoan rồi nhớ đến đường xá lúc đó mùa mưa Tây Nguyên đất đỏ bazan trơn trợt. Mình đau đáu việc học của con với hệ sinh thái xung quanh về giáo dục "có phần phục vụ bà con dân tộc ít người ". Ví dụ muốn cho con đi học thêm phải vượt qua ... mấy quả đồi mới tới thị xã Gia Nghĩa có lớp phụ đạo, có những đêm chở con đi đợi đón con về trong mưa gió lầy lội đường về mình buồn vô hạn. Cơm áo gạo tiền của gia đình và tương lai kiến thức của các con sẽ ra sao với tình thế đó? Đưa con đi Sài Gòn học thì tự nhiên sinh con ra còn chưa kịp yêu thương lại để con xa hơi ấm cha mẹ. Thế rồi MVA ra đời giải quyết được tất cả những điều mình lo lắng đó, nó kiểu như đưa gia đình mình tiếp cận kiến thức phổ quát, tổng quan về thế giới, khoa học, lịch sử và … triết học nhân loại.


Trong quá trình học, con mình giảng giải lại cho mình một số thứ để rồi mình cũng có suy nghĩ lập trình tư duy cuộc sống tiếp theo nên lựa chọn định hướng gì cho 5 năm, 10 năm, 30 năm mình sẽ trở thành gì? Hồi đó mình ước áo nếu có ngày con mình đến Mỹ du học, lúc đó mình sẽ chạy quanh xóm làng, chạy đến hết những người mà mình quen, gọi điện hết cho dòng họ nói rằng: thằng Tường có con đậu học bổng đi du học Mỹ, lúc đó cái mặt mình nó vênh như bánh tráng là mới chỉ nghĩ đến thôi. Thế mà giờ ước mơ đó đã thành hiện thực.


Mơ màng đến đây thì vợ gọi ăn cơm và con trai đang học lớp SATT nên đem máy tính xuống vừa ăn cơm... vừa nghe anh Gấu "chém đoạn": giờ có động lực học tiếng Trung Quốc vì có con trai mới hoàn thành 6 tuần ở đại học Thanh Hoa danh giá ở Bắc Kinh. "Ông Tường" chộp ngay khoảnh khắc này để nguyên cơm rau xem như tạm dừng post này tại đây rồi mai viết tiếp những chuyến đi thực địa chương trình Y sinh Cúc Phương, hay chuyến ở đại học nông lâm Đồng Nai của cô Nguyễn Thị Ánh Dương đã đưa con gái mình đến với những tổ chức to lớn như: Liên hợp quốc, Bộ ngoại giao Mỹ như thế nào.



(Theo chia sẻ của phụ huynh Duy Tường)

Comments


bottom of page