GAP YEAR - Một năm giữa mơ hồ và sự trưởng thành
Giờ viết lại hành trình đã qua khi đồng hành với con gái, quá nhiều cung bật cảm xúc, vui mừng vỡ oà có, hồi hộp ép tim trong chờ đợi kết quả có, cảm giác như ông tiên bay trên trời khi con thông báo đạt học bổng của Bộ ngoại giao Hoa Kỳ. Nhưng mình cũng không bao giờ quên khoảnh khắc con như rơi xuống vực thẳm vì điểm thi SAT 1260 - kiểu như con đã nhận ra kiến thức của mình nằm ở đâu. Thương thật là thương nhìn thấy con thẫn thờ ngơ ngác hoang mang qua màn hình cuộc gọi Zalo.
Lúc đó đang ở Sài Gòn công việc, đọc thấy một phụ huynh ở MVA vui mừng thông báo kết quả điểm SAT 1500, thi cùng đợt với Kiều An. Cầm điện thoại gọi để nhắc con xem điểm nhưng linh tính mách bảo điều bất lợi vì thường con ít quên những việc này, con bắt máy lên nói luôn là ba hỏi điểm phải không? Cho con không trả lời được không, tệ lắm? Chỉ biết trả lời không sao cả, ba lấy vé bay về liền. Biết con gái chông chênh nhiều lắm, cứ về bên mấy mẹ con chứ có giúp gì được đâu.
Mình tuyệt nhiên không dám nhắc gì với con về lớp học SAT mỗi tối thứ 7 ở MVA. Vì trước đây con chỉ học đâu mấy buổi thời lớp 9-10 rồi thôi, con nói khó quá con không theo được. Một phần con không ý thức tầm quan trọng nên lơ là bỏ qua. Chính con sau này công nhận đây là sai lầm cốt lõi khi không chú trọng học lớp SAT có sẵn bác Gấu dạy. Cách sửa sai việc này cho con gái thì muộn, tuy nhiên kinh nghiệm này không thể dám quên nên con trai dù chểnh mảng học hành nhưng lớp bác Gấu ít khi vắng mặt bao giờ.
Mấy lần thi lại sau đó, dù có ôn luyện với giáo viên SG - Hà Nội cũng lẹt đẹt 1320 - 1340, con tỏ ra bất lực chấp nhận dừng ở điểm số vậy. Và con làm hồ sơ đại học Mỹ với nền tảng đó, dù kết quả được mấy trường nhận nhưng thực lực như thế là một điều cần cân nhắc có nên đi luôn năm này hay không? Và sau đó như câu chuyện ( 3.120.365₫ ) đã kể là con viết thư trình bày với chú Gấu tỏ ý xin lỗi kết quả không như mong muốn. Con nghe lời khuyên của chú ở nhà một năm với gia đình, củng cố kiến thức cải thiện điểm SAT với phương pháp và tài liệu của chú Gấu hướng dẫn.
Thời điểm này gia đình có quá nhiều việc mình phải cáng đáng, ba mẹ lớn tuổi đều nằm viện ở quê phải chạy ra chạy vô phụ chăm sóc cùng với các anh, vợ đang truyền hoá chất sau phẫu thuật đợt 3, tóc bắt đầu rụng hết. Cơm áo gạo tiền vẫn phải cân đo đong đếm để cân bằng cho tất cả các việc lớn nhỏ trong nhà. Có lần con nói, hay con học đại học SG cho ba đỡ gánh nặng. Mình biết một phần con lo việc tài chính, phần nữa là mẹ mắc phải bệnh hiểm nghèo đã làm con hoang mang muốn gần bên mẹ, dù khát khao đến Mỹ du học vẫn luôn trong ý chí của con.
Thật tình mình cũng mất phương hướng không biết phải như thế nào? Không phải vì tài chính, không phải vì cha mẹ bệnh, cũng không phải vợ bệnh, mà là thực lực kiến thức của con thể hiện qua SAT như vậy! Con sang một nơi hoàn toàn ngoài tầm tay cha mẹ với tâm thế tự ti yếu đuối thế kia thì con có thể bị khủng hoảng tinh thần nếu con không theo kịp kiến thức cao hơn.
Nhiều đêm thao thức nằm dưới sàn bệnh viện đa khoa Quy Nhơn lúc chăm ba bệnh, mình viết một "tâm thư" gửi anh Gấu với tất cả sự chân thành, nói rõ tình cảnh của con và mong anh hỗ trợ hoạch định kế hoạch gap year cho Kiều An. Trải qua tất cả, mình giữ ở tầng sâu tâm khảm sự biết ơn con mình được truyền dạy những việc hơn cả một người làm cha như mình có thể làm.
Viết tới đây cũng phải nói lại một xíu để "binh" con gái chớ bả kình mình "rêu rao" bán bả. Năng lực con người có hạn, con gái hoạt động chiếm quá nhiều thời gian ở các chương trình ngoại khoá và các chương trình quốc tế, nên cũng có những lựa chọn chưa hợp lý về việc cân bằng học tập. Rồi trước trong và sau 2 chuyến đi Mỹ năm lớp 11 đều ngưng hoàn toàn việc học cả ở MVA cả trường công ở Phú Quốc cũng phải đặc cách cho con thi học kỳ một thí sinh là con với bộ đề riêng. Mọi bài vỡ của MVA đều không hoàn thành, và áp lực lời hứa với thầy hiệu trưởng trường công là sau khi đi Mỹ về phải "trả nợ" môn học mới ký giấy cho đi. Con đành phải bỏ bớt các hoạt động để hoàn thành, trong đó MVA con cũng không thể lấy bảng điểm để thể hiện trong hồ sơ đại học. Đây là một sai lầm quan trọng trong nhận thức khi không đưa bảng điểm dù thiếu vào hồ sơ và con cũng không dám tham gia lớp hỗ trợ đại học của MVA hoàn thiện hồ sơ vì cảm thấy "xấu hổ" khi phải chọn không theo hết chương trình đầy đủ.
Cũng như cuộc đời vậy, tất cả đều là trải nghiệm khi đã bước qua. Cái quý giá nhất của việc con gái cho là "thất bại" khi nhận ra học lực kiến thức mình ở đâu, là thời gian 1 năm gap year quý giá giữa sự mơ hồ và trưởng thành trong yêu thương. Mình nhận ra mình đã làm được điều quan trọng nhất của một người cha trong vai trò giáo dục gia đình, mình đã ở bên con lúc mất phương hướng và con yếu lòng nhất. Hỗ trợ con đối diện vấp ngã đầu đời, tự mình đứng dậy một cách tự tin mạnh mẽ mở cánh cửa bước ra thế giới.
Gap year không phải một năm chậm lại. Với Kiều An, đó là một năm để biết mình đang ở đâu. Và đứa con gái từng thẫn thờ, ngơ ngác qua màn hình Zalo sau điểm SAT 1260 ngày ấy, hôm nay đã ngồi trong lớp học chính thức của một trường đại học Mỹ — với một tâm thế hoàn toàn khác.


(Bài chia sẻ của phụ huynh Duy Tường)
Đọc thêm:


Comments