3.120.365₫ – ba triệu một trăm hai mươi ngàn ba trăm sáu lăm đồng.

Con gái Kiều An đã đến Mỹ, đã nhận phòng ký túc xá và chính thức bắt đầu một hành trình mới trên con đường học tập, chuẩn bị cho tương lai. Nhưng hôm nay, mình không viết về chuyện con đã đến Mỹ.
Mình chỉ muốn kể một câu chuyện nhỏ về một con số mà mình sẽ giữ trong ký ức rất lâu.
Cho Tường được “đá ngang” một chút cho đỡ mắc cỡ, kiểu nói “giằng trước” vậy .
Tường xin nhận luôn là trong nhóm phụ huynh MVA này, chắc mình là một trong những ông bố viết về con gái nhiều nhất.
Kiều An bắt đầu học MVA từ lớp 7, đúng vào thời điểm dự án MVA mới hình thành. Lúc đó, vốn tiếng Anh của con gần như chưa có gì. Những ngày đầu học rất vất vả, con nhiều lần muốn bỏ cuộc vì không theo kịp việc tương tác bằng tiếng Anh.
Rồi lên lớp 8, bằng sự kiên trì của con và sự động viên của bố mẹ, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Con mạnh dạn đăng ký một chương trình hùng biện hoàn toàn bằng tiếng Anh ở trường công lập nơi con đang học tại Đắk Nông. Ngày vợ gửi clip cho mình xem, vừa mừng vừa xúc động. Lần đầu tiên mình viết một bài trên nhóm để khoe về con mà viết đến đâu nước mắt chảy đến đó. Lên lớp 9, cả gia đình từ Đắk Nông chuyển ra Phú Quốc. Con tiếp tục tham gia đội tuyển học sinh giỏi và đạt giải Ba cấp tỉnh Kiên Giang. Vào phòng nằm khóc, nước mắt ướt hết gối. Khóc xong lại viết một dòng trạng thái trên nhóm phụ huynh MVA. Và cũng như lần trước, viết đến đâu nước mắt lại chảy đến đó.
Rồi lớp 10, lớp 11, lớp 12…
Mỗi khi con có một điều gì vui, một thành tích nào đó, mình lại chia sẻ với MVA. Gần như tất cả niềm vui và cảm xúc của một người cha trong hành trình lớn lên của con, mình đều mang vào đây.
MVA giống như một chiếc phao kiến thức để các con bám vào . Và với riêng gia đình mình, MVA còn là một trong những con đường ngắn nhất giúp mình có thể đưa con đến gần hơn với giấc mơ học tập tại Mỹ.
Nhưng hôm nay, mình chỉ muốn kể về 3.120.365 đồng. Đó là số tiền thầy Gấu – Hiệu trưởng MVA – chuyển cho gia đình để đóng lệ phí kỳ thi SAT cuối cùng của Kiều An. Thật ra, lúc ấy con đã muốn bỏ cuộc.
Sau ba lần thi trong hơn một năm, điểm SAT của con chỉ đạt 1260 và cải thiện không đáng kể. Con nói với mình rằng con đã cố gắng hết sức. Mình cũng không biết phải làm gì hơn để giúp con. Mình từng hỏi một số thầy dạy Toán ở Phú Quốc để tìm người dạy riêng cho con. Nhưng SAT là một kỳ thi khá đặc thù, có thầy còn chưa từng tiếp cận SAT , hổng biết SAT là gỉ thì làm sao có thể giúp con ôn luyện? Nhìn con vật vã với môn Toán, một người cha như mình lúc ấy thật sự bất lực.
Con viết thư xin lỗi thầy Gấu vì đã không đạt được mục tiêu mà thầy từng kỳ vọng và nhắn gửi khi thầy có dịp đưa con về thăm nhà. Mình nghĩ mọi chuyện có lẽ đã dừng lại ở đó.
Nhưng thầy Gấu thì không.
Thầy cho con một “tối hậu thư”: tập trung thêm hai tháng, thầy hướng dẫn cách học, động viên con thử thêm một lần nữa. Và quan trọng nhất, thầy tự thanh toán lệ phí cho lần thi “vé vớt” ấy. Thầy bảo con cứ "báo cáo với ba Tường chú Gấu trả tiền lệ phí kỳ này " đưa số tài khoản, tự quy đổi lệ phí SAT ra tiền Việt. Mình tất nhiên chỉ biết tuân lệnh trong xúc động vô cùng .
Chưa đầy hai phút sau 3.120.365₫ ting ting. Ba triệu một trăm hai mươi ngàn ba trăm sáu lăm đồng. Nếu chỉ nhìn trên giấy, đó không phải là một số tiền lớn. Nhưng với mình, nó lớn hơn rất nhiều giá trị của một khoản lệ phí thi .
Mình như một người cha đang bất lực, bỗng có thêm một người đứng bên cạnh để cùng mình gỡ một nút thắt rất quan trọng trong hành trình của con. Cuối cùng, Kiều An đã đi tiếp với điểm SAT 1430 Và hôm nay, con đã có mặt ở Mỹ.
Mình chưa biết sau này con sẽ đi đến đâu, sẽ thành công như thế nào. Nhưng biết chắc một điều: trên hành trình trưởng thành của con, sẽ có những con người và những điều tưởng như rất nhỏ mà con có thể sẽ không bao giờ quên 3.120.365₫ sẽ là một trong những điều như thế.
Cảm ơn MVA. Cảm ơn hệ sinh thái MVA trong đó có rất nhiều phụ huynh đi trước đã hỗ trợ. Cảm ơn vì đã không chỉ truyền dạy về kiến thức, mà đã giúp gia đình mình chăm chút một giấc mơ .
(Bài viết chia sẻ của phụ huynh Duy Tường)


Comments