top of page

“Chuyện nhà Sinboo”

Oct 18, 2025
4 min read

Updated: Oct 20, 2025

“Chuyện nhà Sinboo ” là một góc nhỏ mà mẹ muốn lưu giữ — như một cuốn nhật ký nhẹ nhàng ghi lại hành trình học tập và lớn lên của Sin, cũng như những điều ba mẹ học được trên chặng đường đồng hành cùng con.


 Mỗi câu chuyện là một lát cắt nhỏ trong đời sống thường ngày: có tiếng cười, có cả những lần “vò đầu bứt tai” bên bài toán khó, có khi là một câu nói ngây ngô khiến người lớn phải lặng đi suy nghĩ.


Với mẹ, hành trình này không chỉ là chuyện học của con, mà còn là hành trình học làm cha mẹ — học cách lắng nghe, thấu hiểu, và “thay đổi góc nhìn” để cùng con khám phá thế giới bằng đôi mắt trong veo và trái tim hiếu kỳ.


Và thế là series “Chuyện nhà Sin” ra đời — để kể lại những câu chuyện nhỏ mà mẹ tin, ai đọc cũng sẽ thấy mình đâu đó trong đó: một niềm vui giản dị, một khoảnh khắc yêu thương, hay một bài học nhẹ nhàng nhưng sâu sắc từ chính cuộc sống thường ngày.





🌱 Câu chuyện 1: Sao con nhìn nghiêng rồi mà chưa ra?


Đó là câu hỏi của Sin, và khi nhìn sang, mẹ thấy Sin đang nghiêng đầu thật — một hình ảnh vừa buồn cười vừa đáng yêu ^^


Việc chọn cho Sin học trường toán Minh Việt đến giờ phút này, mẹ thấy đó là một quyết định rất xứng đáng. Trường toán không phải là nơi mẹ “thả con vào rồi mặc con học”, mà là nơi cả mẹ cũng được học cùng và rút ra nhiều điều cho chính mình.


Và một trong những bài học mẹ tâm đắc nhất là: “Thay đổi góc nhìn → Vấn đề được tháo gỡ.”


 (Phần dưới là bài viết mẹ đã đăng vào ngày 9/2/2024.)



💡 Thay đổi góc nhìn, vấn đề được tháo gỡ


Không phải lúc nào câu chuyện cũng diễn tiến theo hướng quen thuộc mà mình thường nhìn.Không phải việc bạn giải được một bài toán theo cách thường làm nghĩa là bạn sẽ luôn giải được mọi bài toán theo cách đó. Bởi nếu vậy thì làm có thể upgrade được? Cuộc đời vốn là hành trình liên tục upgrade — đổi thay không ngừng.


Sáng nay, khi mẹ và Sin cùng làm toán, loay hoay mãi chưa ra được bài này. Thế rồi mẹ nói:


“Để mẹ đứng dậy, quay đầu lại nhìn bài toán từ góc khác xem sao. Biết đâu lại ra!”


Và thế rồi… ra thật mọi người ơi 😄


Hai bài toán mà ba mẹ cùng ngồi làm chung trước đó mãi chưa được, vậy mà chỉ cần “đổi góc nhìn” — nghiêng đầu một chút thôi, đường đi nước bước hiện ra liền. Khoảnh khắc ấy, mẹ thấy mình có một ví dụ thật trực quan để nói với Sin rằng: “Khi thay đổi góc nhìn, vấn đề sẽ được tháo gỡ.”


Một lát sau, mẹ đi giặt đồ. Ba lại ngồi làm cùng Sin bài khác mà mẹ làm chưa ra. Sin chạy ra khoe: “Ba làm ra rồi mẹ ơi! Máy người ta làm 17 bước, ba làm tới 36 bước mới ra.”


Mẹ tròn mắt ngạc nhiên: “Tuyệt quá dậy chèn! Vậy hôm sau con hướng dẫn lại mẹ nhé.”


Và khi ngồi ghi lại câu chuyện này tới đây, mẹ hỏi Sin: “Theo con, hồi sáng vì sao ba làm được bài toán đó?”


Sin nói mà mẹ nghe không rõ vì mẹ mặc định con sẽ nói từ “kiên trì”. (Cái này là do mẹ phóng chiếu nên chưa lắng nghe lời Sin). Nhưng Sin trả lời: “Vì ba thương con.”


Câu trả lời khiến mẹ sững người — và rồi mẹ mỉm cười: “Đúng rồi, ba thương con nên mới cùng con ngồi làm toán, kiên nhẫn tới cùng.”


Mẹ hỏi tiếp: “Vậy còn giá trị sống nào con nhận thấy ở ba nữa? Vì như con con nói, máy chỉ làm 17 bước, vậy nếu ba làm nhiêu đó không được rồi ba bỏ cuộc giữa chừng, bài toán có ra không?”


Và Sin cười: “Không ạ, phải kiên trì chứ.”


Ngày 30 Tết, với những câu chuyện nhỏ như thế, sao mà thân thương, sao mà yêu.


Mẹ ghi lại ở đây — như một kỷ niệm.



🌿 Trở lại với hôm nay


Hôm nay khi làm bài, Sin đã tự mình nhớ bài học “thay đổi góc nhìn”: con nghiêng qua nghiêng lại, thử nhìn bài toán ở nhiều hướng khác nhau để tìm cách giải.Một số bài con tự làm được, một số bài khó thì mẹ cùng làm. Có những lúc “hack não” thật — đến mức chỉ muốn vò đầu bứt tai (nghĩa đen luôn đó 😄).


Rồi cái cảm giác chọn cứ làm và trải nghiệm, chấp nhận sai (nếu có xảy ra) thật sự là một quá trình về mặt cảm xúc và tâm thức chứ chả đùa. 


Quá trình làm – phản hồi – điều chỉnh ấy thật thú vị - đấy chính là cách con người chúng ta trưởng thành và phát triển.


Đó là hành trình học mà không sợ sai, dám thử, dám sai, và học từ cái sai để làm đúng hơn.


Với Sin, mỗi buổi học qua Zoom với cô giáo có thể chưa hiểu hết 100%, mẹ cũng vậy. Nhưng chỉ cần ngồi nghe, ngồi cùng, rồi dần dần con hiểu ra, con biết phải làm gì. Khi điều đó trở thành thói quen, ngày nào Sin cũng làm một phần bài toán của Minh Việt — như một niềm vui nhỏ hằng ngày.


Vèo cái, sắp hết một năm học rồi. Mẹ chúc cho nhiều gia đình khác cũng sẽ có cơ hội trải nghiệm chương trình thú vị này — để có thêm những khoảng thời gian chất lượng, ấm áp và ý nghĩa bên con.


🌸 Đây là câu chuyện nhỏ ở góc nhìn gia đình — nơi mẹ lưu giữ những bài học đẹp đẽ mà hành trình học toán cùng Sin mang lại. Bởi đôi khi, những bài học đáng quý nhất không nằm trong sách vở, mà nằm trong từng khoảnh khắc chúng ta cùng nhau lớn lên.



Bài viết chia sẻ của mẹ Hải Vân

Comments


bottom of page